Chúng tớ đến với nhau không phải từ một lần tình cờ va phải, cũng chẳng bắt đầu bằng một ánh nhìn “cảm nắng”, mà từ một lời giới thiệu rất đỗi giản dị. Buổi gặp đầu tiên là vào một tối đông lạnh, lúc đó cả hai đều đi gặp trong một tâm thế “cứ đi gặp thử xem thế nào”, không hề có kỳ vọng quá nhiều.
Vậy mà lần gặp nhau đầu tiên đấy, chúng tớ lại tìm thấy ở người kia một tâm hồn đồng điệu. Câu chuyện nối dài đến tận lúc quán café đóng cửa, cả hai mới chịu đi về.
Tình cảm lớn dần từ những điều rất nhỏ: những tin nhắn hỏi han, những quan tâm vụn vặt, cảm giác thoải mái khi ở cạnh nhau. Chúng tớ đưa nhau bước vào thế giới của nhau—gặp gỡ bạn bè, rồi dần dần là gia đình—tự nhiên và chân thành như cách mọi thứ bắt đầu.
Quãng thời gian tìm hiểu tuy ngắn mà đầy ắp kỷ niệm. Đôi khi tớ vẫn đùa: “Có khi vài tháng của mình bằng người ta vài năm vì ngày nào hai đứa cũng lôi nhau đi chơi khắp nơi”.
Câu chuyện tình yêu của chúng tớ bắt đầu như vậy đó. Và sau 4 tháng, đi qua những bỡ ngỡ, những thử thách và cả những khoảnh khắc thật đẹp, cùng sự yêu thương, chúc phúc từ hai bên gia đình—chúng tớ quyết định về chung một mái nhà, để được ở bên, chăm sóc và sẻ chia cùng nhau mọi vui buồn của cuộc sống.
Cảm ơn bạn đã lắng nghe câu chuyện nhỏ này, và cảm ơn vì đã có mặt trong ngày trọng đại này —chứng kiến tình yêu của chúng tớ đơm hoa, kết trái. ❤️