Chúng tôi biết nhau nhờ sự mai mối từ gia đình. Lần đầu nhắn tin làm quen, tôi biết cô ấy không có nhiều thiện cảm với mình, thậm chí còn khá lạnh nhạt. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là, nếu có cơ hội thì cứ kiên trì thêm một chút.
Tôi bắt đầu nhắn tin, không quá dồn dập, chỉ là những câu hỏi han rất bình thường. Có lúc cô ấy trả lời, có lúc không, nhưng tôi vẫn giữ cách nói chuyện nhẹ nhàng và đều đặn. Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, rồi bắt đầu gặp lại nhau.
Qua từng lần gặp, tôi cảm nhận được cô ấy mở lòng hơn một chút. Những cuộc trò chuyện cũng tự nhiên hơn, không còn gượng gạo như ban đầu.
Từ hai người xa lạ do gia đình giới thiệu, chúng tôi đã trở thành người yêu một cách rất nhẹ nhàng. Với tôi, đó không phải là điều gì quá bất ngờ, mà là kết quả của việc cả hai cùng cho nhau cơ hội.
Hơn 1 năm bên nhau, chúng tôi đã cùng nhau đi qua rất nhiều khoảnh khắc, từ những ngày đầu còn nhiều khoảng cách cho đến khi đủ chắc chắn để quyết định về chung một nhà. Và với tôi, tất cả những điều đó đều là những kỷ niệm rất đáng trân trọng.